Trăm Năm
Trăm năm tơ tóc định bày
Trùng lai muối mặn gừng cay nồng nàn
Trăm năm giữa chốn nhân gian
Hạnh duyên xiết chặt buộc ràng tử sinh
Trăm năm sâu tận chữ tình
Đi từ lòng mẹ , về bình minh anh
Trăm năm ấn dấu ngọt lành
Khởi nguyên máu thịt đã dành cho nhau
Trăm năm từ đọng giọt châu
Thắp trăng mớm giữa thiên thâu vĩnh hằng.
TL
Copy câu của Đinh công tử:
ReplyDeleteTem cái đã.
Chj sáng tác thơ mà nghe cứ như là ca dao ý nhỉ. Chj đi xa lâu ngày mà giỏi tiếng Việt thật, hi hi
ReplyDeletehôm trước bận quá ko kịp vào nhà hỏi thăm chj, dạo này gần Tết cv cứ chạy cuống cả lên, đủ các thứ. Chuk chj một tuần khỏe mạnh
ReplyDeletechị làm thơ hay quá...cho em làm quen với chị nhá
ReplyDeleteTrăm năm giữa chốn nhân gian
ReplyDeleteHạnh duyên xiết chặt buộc ràng tử sinh
Một lần gặp gỡ đã là trăm năm...
hihi... bắt chước nhỏ út nè!
hay không chỉ thơ mà là ở tình đời đằm thắm mới viết được thế, Vợ chồng em thật hạnh phúc. Chúc mừng
ReplyDeletecái tình cái duyên trăm năm , em vẫn đang từ từ cảm nhận ...
ReplyDeleteThiện tai. Thơ dạo này mang màu săc Thiền đậm quá. Chắc Ngộ Đạo rồi. Thiện tai!
ReplyDelete“Trăm giây là khoảng thời gian ngắn nhất để một nụ hôn có thể đạt đến cực đỉnh của niềm đam mê”
ReplyDelete( La Rochefoucauld )
Trăm giây thân xác rụng rời
Tử sinh trộn lẫn giữa nơi nồng nàn
Trăm giây ôm trọn nhân gian
Chợt nghe rên xiết : Địa đàng hồi sinh
Trăm giây được mấy chữ tình ?
Kể từ sơ ngộ, chập chùng tinh anh
Trăm giây thương thế khó lành
Thì đem xương thịt dỗ dành cho nhau
Trăm giây sa một giọt châu
Đốt tình ai giữa thiên thâu vĩnh hằng
Bống chỉ biết hay chứ không biết đối lại
ReplyDeleteTrăm năm duyên tự nghìn năm
ReplyDeleteGặp nhau mộng thắm duyên lành là đây
Dẫu cho trời đất đổi thay
Tình ta vẫn vẹn như cây liền cành
Bên em mãi mãi là anh
Tóc phai sợi bạc tình xanh vẫn nồng.
Ui da, quay lại thấy một trời com` !
ReplyDelete@ BacTu: đi vào trăm năm bằng cục gạch của BT nè !
@feetingloves : cảm ơn em , thơ mà thành ca dao là đạt lắm rồi, em khéo khen !
Oh chị tung hoành cõi Blog này để nhơ' tiếng Viêt vốn đã mốc meo gần 25 năm rồi em , có khi cũng quên cách diễn đạt và noi' ngược tính từ trươc danh từ , - em để ý sẽ thấy- nhưng mọt khi tiếng Việt ngấm vào máu từ lời me. ru thì nó vẫn nằm đó thật !
Chúc em một cái Tết tươi vui em nhé
@nganhoney 2003 : chào em , được em khen và đươc làm quen vơi' em là niềm vui của chi !
Ghé thăm nhé !
@chi Hà : hi' hi' chi mà băt chước nhỏ Ut' là vui đó chi. ! Nhưng cũng ráng đỡ đòn vì no' quây lắm chi à!
@anh doducdongngan : cảm ơn anh , với em tình trăm năm phải đi từ tình cầm kỳ và cầm sắt ạ!
@hangnga 75 : em cảm nhận đươc cái duyên tình trăm năm là em may mắn đó, vì có những người trọn đời chưa biêt đuơc duyên tình ấy ! chuc mừng em !
@anh haihoang :
muốn em ... lên núi hay khuất núi mà cho em chữ Ngộ sớm thế !!
Gọi em là Tỳ khưu Thích Đóng Đinh nghe còn đậm chất ... giang hồ hơn !
Lâu ngày không tung thơ, lục bát anh hoạ hay át cả main entry huh? Út nó mà bình thì cứ đi từ bị thương tới chêt cho coi ! Chưa biêt sợ còn họa theo !
À , vác cái nhà bác La Rochefoucauld ra hù vậy anh đã ... tới khúc nào của niềm đam mê rồi ?
@Dì : nhiêu đó đủ làm ngươì xướng khoái chí rồi a. !
@chi Yến: Cảm ơn bài thơ của chi
"Bên em mãi mãi là anh" <-- em ngộ ra đuợc rằng có khi cái xương sống ấy lại là cái gương để mình thấy mình trong đo', mình là một phần nơi đó và mình đích thật là mình khi chúng mình ở cạnh nhau chi ạ !
Xin bái phục Tỳ KhưuThích Đóng Đinh !
ReplyDeleteEm muốn bình thơ của chị4 quá mà bị cấm vận rồi !
ReplyDeleteHic hic , anh2 chị3 cứu bồ Út em .
@xin lỗi vì chen ngang: Câu ĐI TỪ LÒNG MẸ VỀ BÌNH MINH ANH, nghe âm cuối chưa hay nếu là một âm bằng với dấu huyền nghe hay hơn!
ReplyDelete@trangluong có ý kiến nha:
ReplyDeleteTrăm Năm
Trăm năm tơ tóc định bày
Trùng lai muối mặn gừng cay nồng nàn
Trăm năm giữa chốn nhân gian
Hạnh duyên xiết chặt buộc ràng tử sinh
Trăm năm sâu tận chữ tình
Khởi sinh từ mẹ, chút hình mong manh
Trăm năm ấn dấu ngọt lành
Khởi nguyên máu thịt đã dành cho nhau
Trăm năm từ đọng giọt châu
Thắp trăng mớm giữa thiên thâu vĩnh hằng.
Mình đọc lại thấy cũng chưa ổn: khởi sinh rồi lại khởi nguyên!
ReplyDeleteTRĂM NĂM
Trăm năm tơ tóc định bày
Trùng lai muối mặn gừng cay nồng nàn
Trăm năm giữa chốn nhân gian
Hạnh duyên xiết chặt buộc ràng tử sinh
Trăm năm sâu tận chữ tình
Đi từ lòng mẹ, chút hình mong manh
Trăm năm ấn dấu ngọt lành
Khởi nguyên máu thịt đã dành cho nhau
Trăm năm từ đọng giọt châu
Thắp trăng mớm giữa thiên thâu vĩnh hằng.